In the conferences and meetup, when I ask people “What are you doing? (in your company)”, I usually get these answer “I am a project manager”, “I am a team leader”, “I am a CTO”. OMG, too many PMs, CTOs here, where are our developers? These conferences don’t just open for the management positions only.

Then I found that some of them just tell me their titles, not their real jobs. It seems similar to the case of my friend, Bob, a very talent and skilled developer, became a project manager (PM) and then CTO after graduation and joining his company in 4 months. He is of course right to tell me his title but does he know what jobs need to be done by a PM or CTO? Why should a small outsourcing company, that does every project it could bid, need a CTO?

Let’s see the definition a common title (by Wikipedia):

Software project management is the art and science of planning and leading software projects. It is a sub-discipline of project management in which software projects are planned, implemented, monitored and controlled.

And look back to Bob’s daily work. How many time share of his daily coding in his project? 50%, 60%, 70% or 80%?

80%, sure, Bob is not a PM, he is a developer in PM title. Even though he choose 50%, he is still a developer. It seems a common case in a small company where the number of PM equals to a large company.


There are 2 reasons I see.

Small project. A small company usually does a small project with team size is about 3 to 6 members (sometimes 1 or 2) compares to large team in a bigger company.

Benefit. Company gives Bob a title (and may pay a little extra money for this title) for getting a very big benefit from him. Life is not fair. Bob feels more important as being a PM of project? Sure. Bob is mainly responsible to the success of project? Right. And what would Bob do? Double his work hours day by day. If you are a best technical and skilled guy but work in PM title, it would be a nightmare. I guess Bob hope that he is not good at technical. But if he is, it’s so difficult for Bob in getting the chance to have PM title. It sounds funny.

The pitfalls

Renaming jobs by a title this way may bring some issues to the both employee and company sides.

Bob thinks that he has enough knowledge and skills of a PM and doesn’t want to be a developer so far although he is still a good developer and bad PM in a lot of successful projects. Some months ago, I had an interview with a good candidate who truly believed that TL or PM is a position suits him and didn’t want to be a developer any more because he have worked as PM for 3 years and completed some projects well. But I asked him “How many teamwork issue did you find in the most recent project?”, “Hmm, 1 or 2”, he said. “You seems not a good PM. No matter with your teamwork issue, 1, 2 or 100, how you answer me with “hmm” and “or” shows that you didn’t monitor and control it well”. Yes, he didn’t monitor project as he should do because he spent too much time focusing on development. He was just assigned to PM position to fulfil project roles and couldn’t get enough time to do the main tasks. But it’s so hard for me to convince him joining us in a developer title although every developers manage works and the technical stuffs themselves here. The title illusion has killed a developer’s career softly.

It’s unreasonable to promote the best developer to PM position where he can show off the bad management skill but why is it the common way we are doing? It seems an easiest way to keep him here and reach out his coding competence – but it just works in a short term. If we still want, please keep him out of coding time (or at lest, have a plan to decrease it), he need to have overall view of what is going on in this project while the team is working.

The project cannot scale that way. Sure, developer is just a developer even though he is in PM title for a long time.

It’s exact my case in some years ago when I worked for a small company in several small projects and was proud of how they introduced me, PM or “Web product director” sometimes, until I spent a whole day to look back what jobs I had done, how much time shares I had spent for in this project. Then I quit thinking that way. We cannot change our jobs by just renaming them. And I see it’s the common case of the young guys especially the graduated students who always have big ambition and want to quickly have big steps in their career path. But they don’t have enough knowledge to identify it’s just a trap by the title outside.

But why shouldn’t Bob answer me “I am a developer”? I don’t know, he may feel better by “I am a PM”. But I believe in some next years, Bob may say “I am a developer, a guru”.

Let the daily main jobs set your title.

316 total views, no views today

It’s my presentation in monthly meetup of Agile Vietnam in May, 2015. In 2 hours, I shared our case study about applying Agile in both working environment (by promoting flat-management) and software projects.

I also got a lot of feedbacks and questions and highly appreciated. Thank you for joining.

239 total views, no views today

Hoian in the night, so beautiful.

Danang is one of the most beautiful cities that I want to live in. This city always knows how to make me memorable by giving me a lot of experiences there.

The first time I came Danang is 2007 when I was a student, joined the Olympiad of IT in Duy Tan university. It’s our fail ACM contest with only 3 solved problems and was not in the honorable ranking table but I still got the 1st place in English extra contest. We were so busy with full of schedule of the contests and didn’t have enough time for seeing how good this city is until the last day with storm :). We went to Hue from Danang in 4 AM and must stay there in 18 hours because of the storm. It’s so hard to stay in this city – I thought.

I came back Danang in 2013 in the vacation with my friends for seeing the firework competition and stayed in about 1 week. It’s a awesome time excepts my friend got sick in 3 days :). But I had enough time for seeing how good it is. The most excited experience is going to Son Tra mountain by a motorbike without brake in the heavy rain. Nothing to do but smoking on the high mountain under the heavy rain and cold wind is awesome experience.

This time, we went to Danang for seeing the firework competition as well, and it welcomed me by an interesting way. We booked the flight for departing in 9:00PM 29th – but the firework competition were in 28th and 29th. I was so disappointed and considered about paying more for changing flight time. But wait, here it was. The flight operation sent me the message of flight time change to 3:00PM with their sorry attachment. OMG, it was so easy to get there and see the firework without any extra payment. No need to say sorry, thanks so much VietjetAir :).

But the most exciting thing just was coming. We didn’t book the hotel as it so expensive that days and we decided to spend our money for some drink on the beach overnight. I have done it sometimes but my friend has never so he got angry when the bar closed and we need to sleep on the street. But it’s safe in Danang 🙂

[Update later]

236 total views, no views today

In 2013, HanoiScrum had a program Agile4U that brought Agile to universities in purpose of enlarging our Agile community. We thought that the IT students who will work in the modern projects should know Agile as soon as possible and be aware of the trending of software development method because their courses were full of traditional approach and no longer updated.

As the main in charged person of this program, I had some talks in several universities such as University of Engineer and Technology (National University, Hanoi), University of Science and Technology of Ha Noi… etc. I used to use this presentation that was built by Tan Trong Duong and me with some customizations for the specific talks with the case study or game.

After a year, we decided to stop this program. I was so busy that time with the new job (the talk was short, but it took a lot of time to contact and organize an event in an university with a lot of ugly stuffs, especially in procedures). But the main reason is its values. It seemed to bring less value to the students because most of them didn’t have any experience in the real project within a process. It’s so hard to show how better Agile is than traditional approach. They might be impressed by my performance and the strange content but traditional methods seem much more easy to understand and believe on.

But I’m considering to restart this program because the universities seem different right now with a lot of students having the longer internship in the real on-job-training work. Then they can see the issues of traditional approach in the real project and maybe finding an alternative way. Do you think so? Or are you interested in an Agile course instead of an introduction talk? If you are a student, please throw me your opinion, I’m very happy to spend my time to make this course go live.

349 total views, no views today

Do you remember the first playlist and song that you have sent to me?

From that time, it always is in my best playlists although its song is dedicated to all the lovers who can’t be together ). From that time, you always make me feel happy, teach me how to take it easy and treat everything in positive way.

Do you know how long you far away from me? No, we never care about this 🙂

471 total views, no views today

Gió thì đã về hơn mười ngày rồi nhưng giờ thật sự mới bắt đầu mùa ấy. Mùa đẹp một cách kỳ lạ. Mùa đẹp một cách kỳ diệu.

Mùa mà những con đường trải đầy những nắng nhưng chẳng đủ nóng. Mùa mà những hàng cây đong đầy những gió nhưng chẳng đủ lạnh.

Mùa mà những bông hoa sữa bung ra. Ít thì thoang thoảng, dễ chịu và mơ hồ. Nhiều thì nồng đậm, khó thở và dồn nén. Chỉ vừa là đủ. Nhưng khó, chẳng nhiều những con đường vừa đủ mùi hoa sữa.

Mùa mà khi ra đường, sẽ hơi lạnh khi mặc một chiếc áo phông nhưng lại rịn mồ hôi nếu có thêm áo khoác.

Mùa mà chị em ít mặc váy hơn, hoặc nếu có thì cũng không để chân trần nữa mà sẽ thay bằng legging. Đẹp hơn nhiều.

Mùa mà sẽ cần những đôi tất để giữ ấm đôi bàn chân nhưng lại hơi bí khi mang giầy.

Mùa mà thật tiện lợi khi ra đường với một chiếc áo khoác hai túi. Một túi để điện thoại. Một túi để thuốc lá, bật lửa, và những thứ linh tinh. Vừa đủ. Khi nóng thì khoác trên vai hay ôm vào ngực. Phủ lên thì thành chăn, cuộn lại thì thành gối. Vừa tiện.

Mùa mà những chiếc điện thoại không để trong túi quần nữa, thay bằng túi trái của áo khoác. Ngồi thật thoải mái. Nhưng rồi nhiều khi đứng dậy lại tìm quanh quẩn, cứ ngỡ để quên ở đâu. Là thói quen thôi, có những thứ vẫn ở nguyên đó, nhưng lại chẳng thể tìm được vì phút chốc đã thay đổi vị trí. Và rồi cũng nhiều cuộc gọi nhỡ vì khó phát hiện hơn. Và rồi cũng hay nghe nhạc hơn khi đi đường. Chỉ đơn giản vì để điện thoại ở túi áo thì tiện, và cũng không muốn có nhiều cuộc gọi nhỡ thêm nữa. Nhưng lại thành dở. Nghe nhạc mùa này đôi khi cũng nản lắm.

Mùa mà đôi khi cố tình quên headphone ở đâu đó để không nghe nhạc nữa nhưng rồi lại hì hụi lục tung đồ đạc, để tìm, để nghe cho bằng được một bản nhạc. Mùa mà hiểu hơn những bản nhạc hay nghe, nhưng rồi lại muốn quên đi.

Mùa mà thích mặc một chiếc áo dài tay. Nóng thì kéo lên. Lạnh thì bỏ xuống. Và tiện để lau mỗi khi rửa mặt bằng tay hay mồ hôi trên trán.

Mùa mà thích mang theo một chiếc khăn. Không đủ lạnh để quàng nhưng vẫn thích. Vì tiện dùng để phủi áo. Vì để đôi khi úp mặt vào đấy mà không cần lý do.

Mùa mà thích để một đôi găng tay trong cốp xe. Cũng tiện để phủi bụi trên yên xe khi cần.

Mùa mà đá hai trận bóng một ngày vẫn thấy vừa sức.

Mùa mà lại cùng anh em chiến đấu cho những danh hiệu. Thắng có, thua có. Nhưng chưa bao giờ nản.

Mùa mà chỉ mong những con đường như dài thêm nữa, để cứ đi, cứ đi mãi không dừng.

Mùa mà nắng sẽ lên muộn hơn và tắt sớm hơn. Dù vậy vẫn luôn muốn ra khỏi nhà thật sớm và về nhà thật muộn. Mùa mà khi chiều xuống, thì muốn rời văn phòng thật sớm, kiếm một nơi thoáng đãng làm việc, như muốn níu lại chút nắng cuối ngày. Nhưng chỉ chậm một chút thôi thì lại ở văn phòng tới muộn, đằng nào nắng cũng đã tắt rồi.

Mùa mà sẽ lang thang nhiều hơn. Sẽ không ngồi chỉ một quán cafe cả ngày cuối tuần, sẽ di chuyển đến những nơi khác nhau sau mỗi vài giờ. Và rồi có khi quay trở lại quán cũ, lần thứ hai trong ngày. Chỉ đơn giản vì đó là hai, và chỉ hai thời điểm thích hợp để ngồi ở đó.

Mùa mà sẽ kiếm những quán cafe ngoài trời để làm việc hay đọc sách. Không quá nóng để cái laptop phải bốc hoả. Không quá lạnh để đôi tay vẫn còn chạm vào bàn phím hay lần sờ từng trang giấy.

Mùa mà mẹ sẽ gọi điện cho con nhiều hơn. Chỉ đơn giản để nhắc con về sớm kẻo gió.

Mùa mà những điếu thuốc và chiếc zippo hữu dụng hơn bao giờ hết.

Mùa mà hay ngửa mặt lên trời. Chẳng phải để ngắm trời xanh, chỉ để thấy khói thuốc bay lên và để gió cuốn đi.

Mùa mà luôn mốn một ly cafe nóng và thuốc lá mỗi sáng, đủ ấm để bắt đầu một ngày mới. Mùa mà luôn muốn ra sân chơi một trận bóng vào cuối ngày, đủ mệt để kết thúc một ngày với giấc ngủ ngon. Nếu không sẽ lại tìm một nơi vắng vẻ, ngồi chờ đến giờ về thì dở lắm.

Mùa mà những cơn gió thoáng qua, chẳng đủ rối tóc nhưng lại đủ chạm vào một phần hoài niệm mơ hồ. Lại chợt thấy bâng khuâng cho vừa đầy một điếu thuốc, trước khi tất tả vào công việc.

Mùa mà đôi khi người ta muốn chạy trốn thay vì thưởng thức nó. Người ta thẳng thắn đối diện với cái nóng như thiêu đốt hay cái lạnh thấu xương của những mùa khác, nhưng lại trốn tránh mùa này. Cũng logic. Đối diện và chiến thắng những thứ khắc nghiệt luôn khiến người ta tự hào và đầy kiêu hãnh. Nhưng đối diện với điều nhẹ nhàng, êm ái và quá đẹp thì có gì đáng tự hào? Chiến thắng có gì mà kiêu hãnh? Và rồi, đôi khi, những kẻ trốn chạy xa lạ lại vô tình gặp nhau ở những nơi xa lạ – những nơi tưởng như đã an toàn. Để rồi nhớ. Để rồi quên.

Mùa mà sự kiêu hãnh giảm xuống để biết “giảm giá” là có thật trong từ điển. Để không còn kênh kiệu nữa mà sẵn lòng nhận làm bất cứ việc gì, ưu tiên việc tay chân, có khi thù lao chỉ đủ một ly cafe. Không phải vì hảo tâm, không phải vì cao thượng. Đơn giản là cho hết thời gian và sức lực. Và vui.

Mùa mà người ta mong nó ở lại thật lâu. Mùa mà người ta mong nó đi qua thật nhanh. Cũng đúng thôi. Những gì quá đẹp thì luôn muốn được níu giữ. Nhưng nếu biết những gì quá đẹp rồi cũng sẽ đi, thì chỉ mong nó qua thật nhanh. Càng đẹp càng đúng. Và đôi khi người ta tự hỏi: thế nào thì tốt hơn cho những gì quá đẹp, chỉ một lần trong đời hay đến rồi lại đi – rất ngắn nhưng hàng năm? Và chẳng bao giờ người ta trả lời được. Mơ hồ như chính người ta chẳng biết nó đẹp đến dường nào.

Mùa để thấy những mùa khác đã đi qua. Và rồi mùa ấy cũng sẽ qua. Rất nhanh.

Nhớ nhà châm điếu thuốc

Khói huyền bay lên cây

177 total views, no views today

Viết cho những chàng trai của tôi – những con người IT, chỉ một lần, theo cách này.

Tôi có may mắn được gặp và nói chuyện với rất nhiều bạn đang làm nghề IT, rất nhiều những con người tuyệt vời với đam mê dường như không bao giờ tắt. Nhưng phũ phàng, những con người ấy, là số ít trong ngành này. Phần lớn luôn gào thét, chửi bới và nguyền rủa công việc này – công việc vẫn hàng ngày mang đến cho họ cuộc sống.

Trong số đó, có các em tôi, những người vẫn ngày ngày thất thểu, chửi rủa rồi lại cam chịu. Tôi đã phải nói chuyện rất nhiều đứa em như vậy, và thật ra nguyên nhân thì đơn giản lắm. Nhưng phải chăng những chàng trai của tôi còn quá nhỏ để hiểu?

“Em muốn có một công việc tốt”. “OK, thế nào là tốt?”. Ai cũng muốn một công việc nhàn hạ và lương cao. Nhưng xã hội được điều tiết bởi thị trường cung-cầu. Mười năm trước, thịt lợn thì đắt khách, thịt bò thì không. Bây giờ, thịt bò đắt khách hơn. Và mình cũng như những miếng thịt thôi, bán sức lao động trí tuệ và cơ bắp để kiếm tiền. Khi xã hội phát triển đến trình độ cao hơn, đương nhiên, các ông chủ sẽ mua những miếng thịt bò, sẽ tuyển những người có trình độ và kỹ năng cao hơn. Chưa bao giờ nhu cầu tuyển dụng vào cho những “công việc tốt” lại nhiều như vậy trong ngành IT; hàng ngày ở VN có tới hàng trăm vị trí để mở với mức lương trên $1000, nhưng doanh nghiệp cũng không mấy khi tuyển được người. Thịt bò vì thế lại càng đắt, thịt lợn thì không. “Nên em không thể tìm được công việc tốt”, đương nhiên.

Nếu em là sinh viên vừa tốt nghiệp, với tấm bằng loại trung bình, và tấm bằng đó phản ánh đúng năng lực và kỹ năng. Nhà tuyển dụng “mua” em với mức $250/tháng? Hãy mau chóng nhận lời vì đó là món hời lớn, dù rằng em sẽ phải làm việc vất vả trong công ty đó. Đó thực sự là món hời với em, vì tôi không bao giờ trả quá $200/tháng với “thịt lợn”, thậm chí là không mua. Những sinh viên giỏi, thật tuyệt là các em có thể kiếm được mức lương gấp đôi như trên. Cuộc sống luôn sòng phẳng, các doanh nghiệp cũng vậy. Nếu em muốn nhận mức lương $1000/tháng, vui lòng mang về cho doanh nghiệp tối thiểu $5000/tháng – tức là gấp 5 lần mức lương nhận được. Thật trớ trêu, những người có trình độ, kỹ năng càng kém lại càng khó khăn hơn, thậm chí cản trở doanh nghiệp đạt mục đích này. Và dần dần, thịt lợn bị đẩy ra ngoài cuộc chơi.

Đây không chỉ là thực trạng của ngành IT, mọi ngành nghề khác đều như vậy – không có cuộc chơi cho người thiếu kỹ năng. Vì thế doanh nghiệp thì vẫn cần; trong khi ngoài xã hội, vẫn có những con người hàng ngày gào thét “tao thất nghiệp”, “tao không có công việc tốt”.. Việc làm sáng suốt hơn là hãy chấp nhận đó là công việc “đủ tốt” với khả năng của mình; hoặc thay vì gào thét, dùng thời gian đó để nhanh chóng chuyển hoá thành “thịt bò”, cuộc sống sẽ “tốt” hơn.

Một trong những vấn đề nghiêm trọng của dân IT là sự thiếu chuyên nghiệp, hay thậm chí là vấn đề đạo đức. Minh chứng rõ ràng nhất là sự so sánh ngu ngốc. Những con người là dân Công nghệ thông tin lại chẳng hiểu thông tin là gì. Hàng ngày chúng ta tiếp xúc với một đống hổ lốn và đọng lại trong đầu là những dữ liệu vô giá trị. “23 tuổi, chủ quán cơm, thu nhập 100 triệu/tháng”, “bỏ học, lập công ty, thành triệu phú khi 22 tuổi”.. bỗng dưng trở thành những hình tượng, lá cờ đầu đề dân IT đập bàn phím và quyết ra đi. “Thằng bạn em làm ngân hàng, lúc nào cũng quần áo lượt là, lương tháng chục củ”, “đứa bạn em làm môi giới BĐS, suốt ngày thấy check-in chỗ nọ chỗ kia, lương cao ngất”.. Tuyệt vời. Rồi em biết họ nghĩ gì không? Họ ước có thể mặc quần ngố đến văn phòng như em. Họ bỏ $10 để sửa máy tính, trong khi em chỉ cần gõ 10ph là xong. Niềm long lanh trong mắt họ, 10ph có thể làm ra $10.

Thật là ngu ngốc nếu em vẫn cứ mãi kêu than rằng làm trong ngành IT này là khổ. Khi em chưa trải qua những công việc khác, vui lòng đừng so sánh. Chẳng mấy ai trong ngành ngân hàng cảm thấy hạnh phúc với công việc thời điểm này khi lúc nào cũng phải tỏ ra van xin. Em nghĩ ca sĩ đứng trên sân khấu hát một buổi và đủ tiền sống cả năm? Mấy ai như Đàm Vĩnh Hưng? Những người khác phải học thanh nhạc cả chục năm để đi hát phòng trà, họ sướng hơn em chăng? Gần đây, một người em làm trợ giảng giúp tôi trong một khoá học, và bạn ấy đã phải thốt lên “Em không ngờ..”. Bạn ấy quá sốc khi nhận ra: Để có 1 giờ dạy cần ít nhất 1 giờ chuẩn bị; để có 1 giờ dạy tốt, cần ít nhất 2 giờ chuẩn bị. Và trong khi em kêu gào rằng mình phải OT thành 10h/ngày, thì những con người đó luôn làm việc 12h/ngày để có 4h “thực sự làm việc”. Và trong khi em kêu gào rằng mình phải “cắm đít” vào ghế 8h/ngày thì họ đứng 8h/ngày.

Tôi vẫn nhớ câu chuyện của anh chàng lái taxi Sân Bay: “Trước tụi em ổn lắm vì chỉ mình tụi em được vào sân bay. Từ khi Mai Linh, Taxi Group được vào thì cũng khó khăn hơn nhiều vì bên đó đông xe quá. Nhưng em nghĩ như vậy là hợp lý, phải có cạnh tranh chứ… Tụi anh lao động trí óc, được lâu dài, em thì không biết làm được mấy vì cũng vất vả, nhưng sướng hơn mấy ảnh cảnh sát này, giờ này mưa lạnh còn phải đứng ở đây, mình vào xe là ấm rồi.”

Cuộc đời vẫn thế – mỗi người mỗi việc – hãy tôn trọng công việc của mình và người khác. Hãy trân trong những gì đang có, coi nó là cảm hứng, đừng là gánh nặng.

Hãy làm cho mình tốt hơn, và cuộc sống sẽ tốt hơn.

Cho những chàng trai của tôi, cho sự đam mê trở lại. Như đã hứa, không chửi bới, không nặng lời 🙂

Being the richest man in the cemetery doesn’t matter to me. Going to bed at night saying we’ve done something wonderful… that’s what matters to me.

Steve Jobs

463 total views, no views today